mottramdo.com – Hãy liên kết cộng đồng blogger Việt Nam!

Trang web tổng hợp, xếp hạng, đánh giá và quảng bá của cộng đồng blogger Việt Nam

Các bài viết tiêu điểm trên mottramdo.com ngày 25/4/2008 Tháng Tư 24, 2008

Filed under: Trên Tiêu Điểm mottramdo.com — mottramdo @ 5:21 chiều
Tags: , ,

ĐẶNG THÁI SƠN VÀ ĐIỀU ÍT BIẾT VỀ CUỘC THI CHOPIN 1980

18°

Chopin Scherzo No. 2, Op. 31 Chopin Nocturne in E, Op.62-2 1958 là năm sản sinh nhiều nghệ sĩ độc tấu piano đẳng cấp thế giới. Đó là Đặng Thái Sơn (Việt Nam), Ivo Pogorelich (Nam Tư cũ, Croatia), Yefim Bronfmann (Nga gốc Do Thái), Angela Hewitt (Canada). Trong số đó Đặng Thái Sơn và Pogorelich có nhiều điểm chung và…… tiếp

Yêu nơi mình đang sống…

33°

… vì những điều thế này:Đòi giấy xác nhận nhà sư không có vợ Nhà sư Thích Minh Tươi (tên tộc là Huỳnh Văn Trị, SN 1944) hành phật sự tại chùa Phật Đà, P4Q3, TPHCM, vốn cùng quê Tây Ninh với nhà sư Thích Minh Ngãi (tên tộc là Võ Văn Trọng, SN 1953) ở chùa Đồng Hiệp, P8Q. Gò Vấp. Trong thời gian qua thầy Thích Minh Tươi bị chứng bệnh thiếu máu bơm lên não nên đi đứng rất khó khăn, vì thế thầy quyết định tặng chiếc xe Cub 97 BS: 52N1-5471 của…… tiếp

Trung Quốc làm phim về Triệu Đà ?

80°

săn chuột đồng câu trả lờiBạn nghĩ gì khi Trung Quốc làm phim về Triệu Đà mà có nhân vật Mỵ Châu – Trọng Thủy? có phải điện ảnh Việt Nam kém đến mức đó sao. http://ent.sina.com.cn/d/2006-09-30/1023… (hình cô diễn viên đóng vai Mỵ Châu) YuJin thật đáng hổ thẹn vì tích Trọng Thủy Mị Châu thì Triệu…… tiếp

Nghe khúc dân ca!

41°

Hôm nay, blog cải lương mời bà con bá tánh đổi khẩu vị, tạm ngừng nghe cải lương ít bữa để nghe mấy liên khúc dân ca. Đầu tiên là với 3 giọng ca: Minh Tuyết – Tâm Đan – Hạ Vy với Qua cầu gió bay – Thương Nhau Lý Qua cầu – Yêu nhau ghét nhau Sau là tới liên khúc của Tú Quyên & Hạ Vy & Diễm Liên … tiếp

Blog dư lào mới bẩn?

123°

Đọc để biết, kẻo sang 360Plus bị xóa blog lại ngẩn tò te. :Dtiếp

Bởi vì…

42°

Bởi vì anh yêu em… tiếp

Đường mòn Hồ Chí Minh và bài học về quản lý chuỗi cung ứng

34°

Rất hiếm người đã từng hỏi tôi về những bài học quá khứ có ý nghĩa như thế nào đối với hoạt động kinh doanh hiện tại? Nhưng cũng rất nhiều người hỏi tôi tại sao chúng ta không quay về quá khứ để tìm hiểu chuỗi cung ứng đã được vận động như thế [...]… tiếp

Sống là phải biết đứng dậy

44°

Trích nguyên văn bác Hà già – Anh trai cả Lúc nhỏ, tuổi thơ tôi thật êm ả, nhớ những buổi chiều câu cá cùng ông chú hơn vài tuổi, mùa nước lên tối tối đi câu “cà ra”. Nhớ những trưa hè oi ả, be bờ tát cá, mót khoai ngoài đồng, những ngày mưa đi trên con đường làng trơn trượt, đi học về đến nhà quàn áo lem nhem vì chụp ếch… cuộc đời đâu có…… tiếp

Kỳ ngộ núi Hùng

37°

Sau một hồi chen lấn xô đẩy trước cổng đền Hùng, Mr. Do tôi bị đá văng xuống chân núi. Quả thực đi giỗ Quốc Tổ mà chẳng khác nào đi mua vé tàu hỏa ở ga Sài Gòn vào mỗi dịp tết. Cứ gọi là chen lấn đến lòi cả ruột ra. Các cụ nhà ta nói trong cái rủi có cái may quả không sai. Nhờ bị đá xuống chân núi, tôi mới thoát khỏi đám đông nhốn nháo trên kia.…… tiếp

Việt Lào ký sự

33°

*Trước Khách sạn Indochine-Kontum,bên dòng sông Dăkbla… *Sau lưng,là dòng sông Đăkbla,ở Kontum êm đềm! *Trước lúc làm thủ tục nhập cảnh qua đất bạn,bên cửa khẩu BỜY… *Bên chiếc xe dẫn đường của anh Somsak Thái Lan…Người Thái viết tiếng Việt (chữ không đẹp lắm nhỉ?) *Tại cửa nhập khẩu,bạn chuẩn bị xịt thuốc,khữ trùng cho xe Việt Nam..( hi,hi chuyện lạ bạn xịt…… tiếp

Đường Đời (II)

44°

Ngồi buồn, tôi hỏi chuyện con bé giúp việc, nó tên là Em ( tôi thấy tên Em rất dễ thương): “Em làm ở đây lâu chưa?” “Gần 2 năm rồi ạ” “Thế năm nay em bao nhiêu tuổi?” “8 ạ” “Èo, sao em đi làm sớm thế bé?” “Cả nhà em, anh chị em đều đi làm sớm như thế hết” “Thế anh chị em cũng làm ở đây à?” “Không, nơi khác ạ”…… tiếp

Anh có tới cùng em?

53°

Anh đừng đến khi em đang quá vui Bởi phút ấy em là người hào phóng Em có thể cho đi những gì thiêng liêng nhất Để rồi ôm hận một đời… Lúc em buồn cũng đừng đến anh ơi ! Mọi cửa ngõ tâm tư khép mình trong câm lặng Thì cứ mặc, anh đừng nhìn lo lắng Phiền muộn nào rồi cũng sẽ nguôi đi. Như bóng mây đổi sắc bất kỳ Anh đừng đến đợi ngày em yên tĩnh…… tiếp

HÀ NỘI CHIỀU MƯA

37°

Chiều hôm qua, Hà Nội mưa.Đầu giờ chiều còn mưa lây phây, rả rích, có vẻ thơ mộng. Đến 3 giờ thì bắt đầu nặng hạt. Một nữ đồng nghiệp trưng lên blast: “Mưa rửa đền Hùng, năm nào sau lễ hội cũng vậy”. Hà Nội xa đền Hùng, thôi thì mưa rửa đường, rửa cây, rửa xe, tốt chán… tiếp

 

Áo dài Việt Nam qua các thời kỳ Tháng Tư 24, 2008

Filed under: Xã hội — mottramdo @ 5:06 chiều
Tags: , , , , ,

Chưa có ai khẳng định được áo dài Việt Nam xuất hiện từ bao giờ và như thế nào, nhưng trải qua năm tháng, áo dài đã dần trở thành một thứ trang phục đặc biệt của riêng người Việt. Có thể điểm qua một số thời kỳ được coi là “dấu ấn” trong quá trình hình thành và phát triển của chiếc áo dài.


1885-1915

Thế kỷ XVII – XVIII

Có giả thuyết cho rằng áo dài Việt Nam xuất xứ từ phương Bắc do năm 1744, Chúa Nguyễn Phúc Khoát ở Đàng Trong, khi xưng Vương đã bắt quan dân Thuận Quảng phải mặc lễ phục lấy mẫu từ sách Tam Tài Đồ Hội của nhà Minh, Trung Quốc. Nhưng áo dài là loại trang phục riêng của người Việt vì những khi lễ lạt, người xưa phải khoác ra ngoài áo dài một cái áo lễ, thí dụ như áo tấc, áo dấu, áo tràng ngoài dân gian; hoặc áo bào, áo mệnh phụ trong triều. Chỉ có các lễ phục này mới mang ảnh hưởng của phương Bắc.

ao dai_article.jpg

Trong khi đó, từ đầu đến cuối quyển sách Trung Quốc Phục Trang Sử nổi tiếng, viết và minh họa về y phục Trung Hoa từ đời Xuân Thu cho đến những năm đầu Dân Quốc (1920), không thấy đả động gì đến bì bào (áo mặc sát vào da). Loại bì bào độc nhất ở Trung Quốc, thường gọi là áo sường xám, có nghĩa là áo dài, chỉ xuất hiện từ Trùng Khánh và Thượng Hải trong thập niên 1930.

Trong quyển sách “Relation de la Nouvelle Mission des Péres de la Compagnie de Jesus au Royaume de la Cochinchine”, xuất bản tại Lille năm 1631, giáo sĩ Borri đã tả rõ về cách ăn mặc của người Việt ở đầu thế kỷ 17: “Người ta mặc năm sáu cái áo dài, áo nọ phủ lên áo kia, mỗi cái một màu… Phần dưới thắt lưng của mấy lớp áo ngoài được cắt thành những dải dài. Khi đi lại, các dải này quyện vào nhau trông đẹp mắt… Đàn ông cũng mặc năm, sáu lớp áo dài lụa… để tóc dài và vấn khăn như đàn bà”.

Có lẽ giáo sĩ Borri đã hiểu lầm về số lớp áo được người Việt cổ xưa mặc mỗi khi ra ngoài. Thật ra mấy lớp áo bên ngoài bị cắt thành các dải dài bên dưới thắt lưng mà giáo sĩ Borri nhắc đến chỉ là cái xiêm cánh sen, hoặc có nơi gọi là quầy bơi chèo, mà người xưa mặc trước ngực hay dưới thắt lưng bên ngoài áo dài. Xiêm này có ba hoặc bốn lớp dải lụa may chồng lên nhau. Lớp dải trong cùng dài nhất, rồi các lớp bên ngoài ngắn dần. Bức tượng Ngọc Nữ tạc từ thế kỷ 17 ở chùa Dâu, Thuận Thành, Bắc Ninh, là minh chứng rõ nhất cho cả áo dài, các giải cánh sen, lẫn cách vấn khăn mà giáo sĩ Borri đã mục diện từ bốn thế kỷ trước đây.


Thế kỷ XIX – XX

Năm 1819, cách ăn mặc của người dân vẫn giống như giáo sĩ Borri đã thấy ở Thuận Quảng từ hơn hai thế kỷ trước đó với quần lụa đen và áo may sát người dài đến mắt cá chân.

Cho đến đầu thế kỷ 20, phần đông áo dài phụ nữ thành thị đều may theo thể năm thân, hay năm tà. Mỗi thân áo trước và sau đều có hai tà, khâu lại với nhau dọc theo sống áo. Thêm vào đó là tà thứ năm ở bên phải, trong thân trước. Tay áo may nối phía dưới khuỷu tay vì các loại vải ngày xưa chỉ dệt được rộng nhất là 40cm. Cổ, tay và thân trên áo thường ôm sát người, rồi tà áo may rộng ra từ sườn đến gấu và không chít eo. Gấu áo may võng, vạt rất rộng, trung bình là 80cm. Cổ áo chỉ cao khoảng 2 – 3cm.


http://www.mottramdo.com:81/images/aodai/aodaibaodai.jpg

Riêng ở miền Bắc khoảng năm 1910 – 1920, phụ nữ thích may thêm một cái khuyết phụ độ 3cm bên phải cổ áo, và cài khuy cổ lệch ra đấy. Cổ áo như thế sẽ hở ra cho quyến rũ hơn và cũng để khoe chuỗi hột trang sức quấn nhiều vòng quanh cổ.


http://www.vietnammelody.com/LibraryFolder/AodaiVietNam3.jpg


Phần nhiều áo dài ngày xưa đều may kép, tức là may có lớp lót. Lớp áo trong cùng thấm mồ hôi, vì thế được may đơn bằng vải mầu trắng để không sợ bị thôi mầu, dễ giặt. Một áo kép mặc kèm với một áo lót đơn ở trong đã thành một bộ áo mớ ba. Quần may rộng vừa phải, với đũng thấp.

Thuở đó, phần đông phụ nữ từ Nam ra Bắc đều mặc quần đen với áo dài, trong khi phụ nữ Huế lại chuộng quần trắng. Đặc biệt là giới thượng lưu ở Huế hay mặc loại quần chít ba, nghĩa là dọc hai bên mép ngoài quần được may với ba lần gấp, để khi đi lại quần sẽ xòe rộng thêm.

Trong các thập niên 1930 và 1940, cách may áo dài vẫn không thay đổi nhiều, gấu áo dài thường được may trên mắt cá khoảng 20cm, thường được mặc với quần trắng hoặc đen.



Những cách tân đầu tiên

Một vài nhà tạo mẫu áo dài bắt đầu xuất hiện trong giai đoạn này, nhưng gần như họ chỉ bỏ được phần nối giữa sống áo, vì vải phương Tây dệt được khổ rộng hơn. Tay áo vẫn may nối. Nổi nhất lúc ấy là nhà may Cát Tường ở phố Hàng Da, Hà Nội. Năm 1939 nhà tạo mẫu này tung ra một kiểu áo dài được ông Âu hóa. Áo Le Mur vẫn giữ nguyên phần áo dài may không nối sống bên dưới. Nhưng cổ áo khoét hình trái tim. Có khi áo được gắn thêm cổ bẻ và một cái nơ ở trước cổ. Vai áo may bồng, tay nối ở vai. Khuy áo may dọc trên vai và sườn bên phải. Nhưng kiểu áo này chỉ tồn tại đến khoảng năm 1943.

Đến khoảng năm 1950, sườn áo dài bắt đầu được may có eo. Các thợ may lúc đó đã khôn khéo cắt áo lượn theo thân người.
http://www.mottramdo.com:81/images/aodai/ao-dai-trang-08-2.jpg

Thân áo sau rộng hơn thân áo trước, nhất là ở phần mông, để áo ôm theo thân dáng mà không cần chít eo. Vạt áo cắt hẹp hơn. Thân áo trong được cắt ngắn dần từ giai đoạn này. Cổ áo bắt đầu cao lên, trong khi gấu được hạ thấp xuống.


Áo dài được thay đổi nhiều nhất trong thập kỷ 60. Vì nịt ngực ngày càng phổ biến hơn, nên áo dài bắt đầu được may chít eo, nhiều khi rất chật, để tôn ngực. Eo áo cắt cao lên hở cạp quần. Gấu áo lúc này cắt thẳng ngang và may dài gần đến mắt cá chân. Năm 1960, vì muốn thấy cổ phụ nữ dài thêm, bà Trần Lệ Xuân đặt ra loại áo dài cổ thuyền.


81/images/aodai/bango_1.JPG” cannot be displayed, because it contains errors.

Nhiều người sau đó còn may áo dài với cổ khoét tròn. Đến gần cuối thập kỷ 60, áo dài mini trở thành thời thượng. Vạt áo may hẹp và ngắn, có khi đến đầu gối. áo may rộng hơn, không chít eo nữa, nhưng vẫn giữ đường lượn theo thân thể. Cổ áo thấp xuống còn 3cm. Tay áo cũng được may rộng ra. Đặc biệt trong khoảng thời gian này, vai áo dài bắt đầu được cắt lối raglan để ngực và tay áo ôm hơn, nhăn ít, mà lại đỡ tốn vải. Tay áo được nối với thân từ chéo vai. Quần may rất dài với gấu rộng đến 60cm và nhiều khi được lót hai ba lớp.



Năm 1975, đất nước thống nhất, điều kiện vật chất còn nhiều khó khăn nên áo dài có phần đơn giản hơn. Nhưng đến những năm 90, áo dài đã trở lại, cầu kỳ hơn, thanh nhã hơn và bắt đầu được bạn bè quốc tế nghĩ tới như là một biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam. Năm 1989, báo Phụ Nữ tổ chức cuộc thi Hoa Hậu Áo dài đầu tiên. Sáu năm sau, tà áo dài xanh thướt tha đã đưa Việt Nam tới danh hiệu “Trang phục truyền thống đẹp nhất” tại Tokyo, Nhật Bản.


Không những thế, áo dài còn là nguồn cảm hứng vô tận của các nhà thiết kế trên khắp thế giới. Sau bộ phim “Indochine” and “The Lover” (1992), dàn dựng trong thời kỳ thực dân Pháp, Ralph Lauren, Richard Tyler, Claude Montana, và Giorgio Armani đều cho ra mắt những bộ sưu tập mang hơi hướng của áo dài Việt.

“Áo trắng đơn sơ,
mộng trắng trong,
Hôm xưa em đến,
mắt như lòng.”

Các nhà thiết kế đương đại thường “thí nghiệm” với các loại vải mới , các motif lạ mắt, các hoa văn của người dân tộc thiểu số hoặc thay đổi đường may nét cắt bằng cách mở rộng cổ, bớt tay áo hoặc thay tà trước bằng những chất liệu mềm mại hơn. Chiếc quần trắng ngày nào là mốt giờ đã nhường chỗ cho quần đồng màu hoặc ngược hẳn với áo.


Ngày nay, áo dài vừa là đồng phục duyên dáng của nữ sinh cấp 3,

là hình ảnh của người tiếp viên hàng không Vietnam Airlines lạivừa là trang phục lễ Tết, hội hè.

Aj7_01


Nhiều nhà tạo mẫu áo cưới có xu hướng kết hợp giữa áo cưới hiện đại với chiếc áo dài dân tộc. Với hai chất liệu tơ tằm và voan, chiếc áo dài cưới dân tộc được cách điệu vừa tạo nét duyên dáng cho cô dâu vừa tạo vẻ mềm mại, mỏng manh. Cách điệu lớn nhất của chiếc áo dài cưới được thể hiện ở vạt áo (vạt mỏng, mềm hơn) và nơi cổ áo. Nhìn chung kiểu dáng chính của chiếc áo dài cưới là chiếc áo dài dân tộc nhẹ nhàng nhưng cầu kỳ hơn một chút nơi tà áo, cổ áo và gấu quần.



Thi hoa hậu, thi người đẹp không thể thiếu áo dài.

81/images/aodai/vtc_150889_hoa-hau-ao-dai.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.


Một số hình ảnh của Mai Phương Thuý trong DVD “Hoa đồng nội”:


Áo dài nữ thướt tha được bạn bè quốc tế đón nhận nồng nhiệt.

Năm 2007, Hoa hậu Trái đất đến từ Chile, Hoa hậu Phillippines và Singapore rạng rỡ khoe sắc với tà áo dài, chiếc nón lá Việt tại Tp.Hồ Chí Minh. Các người đẹp mang đến thông điệp về một môi trường sống xanh, sạch và bền vững.

Miss Earth Hil Hermandez giơ cao nón lá vẫy chào khán giả hâm mộ.


Ba hoa hậu đến từ ba nước làm duyên trước ống kính với áo dài và nón lá Việt Nam.



Miss Singapore và Miss Philiipines làm duyên với nón lá Việt Nam.

Áo dài nam còn vinh dự được làm trang phục của các nguyên thủ quốc gia


Cho dù bị ảnh hưởng của nhiều nền văn hóa từ phương Đông đến phương Tây, áo dài vẫn mang nét riêng của mình để không thể bị lẫn lộn với kiểu dáng khác.


http://www.mottramdo.com:81/images/aodai/ao-dai-trang-04-2.jpg



Thế giới chỉ từng biết Việt Nam qua chiến tranh. Nhưng khi hàng triệu người Việt rời quê hương để định cư tại khắp bốn phương đã mang theo di sản văn hóa Việt từ ẩm thực đến đạo lý phong tục tập quán và trong đó có chiếc áo dài truyền thống. Trên khắp thế giới, áo dài “tung bay tà áo quê hương” là không thể thiếu trong các lễ hội của người Việt như Tết, Quốc Khánh, 8-3 và càng được phổ biến rộng hơn khi các nhà tạo mẫu biến chiếc áo hai tà thành thời trang.


Mottramdo.com - Blog nong trong ngay

trên Một Trăm Độ tại đây nhé!

Vào trang http://www.mottramdo.com/userregister

để đăng blog của bạn ngay!

 

Cùng đi chợ đêm sinh viên Tháng Tư 18, 2008

Filed under: Xã hội — mottramdo @ 1:54 chiều
Tags: , , , , , , , , , , , , ,

Một đoạn phóng sự của VietnamnetTV về chợ đêm SV

25.000 đồng một áo phông, 40.000 đồng một quần bò, 15.000 đồng một hộp phấn… Với mức giá siêu rẻ, chợ đêm sinh viên thuộc phường Dịch Vọng, quận Cầu Giấy, Hà Nội là điểm mua sắm lý tưởng nhất cho giới trò nghèo trong thời “bão giá”.

Chợ đêm sinh viên đã hoạt động được 2 năm, mở cửa từ 17h chiều đến 23h đêm hằng ngày. Buổi sáng, đây là chợ thực phẩm Dịch Vọng Hậu, chuyên bán đồ tươi sống và các loại rau quả. Đêm đến, hàng trăm chủ hàng từ khắp nơi tụ họp, bày bán đủ thứ hàng, từ áo phông, quần bò cho đến đồ trang sức, thắt lưng, túi xách, mỹ phẩm, vỏ điện thoại, móc chìa khóa. Khách vào chợ ngày nào cũng đông, trong đó giới học sinh, sinh viên chiếm đại đa số. Một số người thu nhập không cao cũng lui tới đây.

Thoải mái chọn lựa

Chỉ dạo qua một vòng chợ, các bạn có thể thấy rõ đa số các chủ cửa hàng là những khuôn mặt còn rất trẻ. Chính cái điểm đặc biệt này mà khách hàng đến đây mua cảm thấy rất thoải mái chọn lựa và thoải mái ngã giá.

Hoa (SV ĐH Sư phạm) tâm sự: “Đối với các khu chợ lớn của Hà Nội như Nghĩa Tân hay Cầu Mới chủ cửa hàng nói thách rất cao. Hơn nữa khi mình trả giá không cẩn thận còn bị chủ mắng cho té tát. Nhưng với chợ đêm sinh viên thì khác: Ưng thì mua mà không thích thì thôi. Cả người mua và người bán rất thoải mái và tự nguyện. Do đó, đi chợ đêm là sở thích của em cũng như các bạn cùng phòng”.

Sinh viên bán hàng cho… sinh viên

Có một điều vô cùng đặc biệt ở chợ đêm sinh viên (Dịch Vọng) ấy là đa số người bán hàng là sinh viên các trường ĐH trong thủ đô Hà Nội. Họ, mỗi người một trường, một hoàn cảnh khác nhau nhưng cùng có sở thích đi chợ đêm sinh viên. Và sau một thời gian khá dài tham gia mua sắm ở chợ họ nảy ra ý tưởng tại sao mình không trực tiếp bán các mặt hàng cho sinh viên.

Có khoảng hơn hai trăm gian hàng, trong đó có trên một nửa của SV. Hàng hóa đủ các loại, từ mũ, tất, quần áo, tranh ảnh, thắt lưng, giày dép, thìa, đũa, bát, xoong nồi.

Đoàn Thị Hiền (SV Cao đẳng Du lịch) cho biết: Em bắt đầu bán hàng ở chợ đêm được 4 tháng nay. Mặc dù công việc này chiếm khá nhiều thời gian của em trong ngày nhưng ngược lại đi bán hàng ở chợ đêm em được giao lưu với các bạn sinh viên đặc biệt hơn là em có một khỏan tiền kha khá hàng tháng để trang trải cho việc học tập.

Bùi Đức Thọ – SV năm thứ ba ĐH Bách khoa Hà Nội – tỏ ra có thâm niên bởi cậu đã khá “nhẵn mặt” với SV ở khu chợ đêm Dịch Vọng – Cầu Giấy. Thọ cho biết: Là chợ SV nên không thể bán đắt và cũng chẳng dám nói thách nên mỗi buổi chợ chỉ là “lấy công làm lãi” chứ không mong hưởng chênh lệch giá ở những bức tranh giá chỉ có 2.000-5.000 đồng.

Dạo một vòng qua các chợ đêm rất dễ nhận thấy những cậu chủ, cô chủ SV trong vai trò bán hàng thuê như Hiền và Thọ rất nhiều. Nhanh nhạy, khéo léo và am hiểu tâm lý của đồng môn chính là ưu thế để họ được tuyển vào chân bán hàng và thù lao kiếm được mỗi tối cũng giúp họ giảm bớt gánh nặng cơm áo vốn ngày càng đắt đỏ ở đất Hà thành.

Với nhóm sinh viên trường ĐH Thương Mại thì lại khác: 5 em đến từ khoa Quản trị Doanh nghiệp đã quyết định chung vốn mở một cửa hàng nho nhỏ bán thú nhồi bong, dây đeo điện thoại, trang sức cho sinh viên…Sở dĩ các em đến với công việc này là do bản thân các em biết rõ hơn ai hết nhu cầu của sinh viên hiện nay. Các em cho biết “Công việc này thứ nhất đem lại cho các em một nguồn thu nhập kha khá. Nhưng cái lợi lớn nhất từ công việc này chính là kinh nghiệm kinh doanh. Đồng thời cũng từ công việc này các em được giao lưu kết bạn với sinh viên các trường ĐH, CĐ thủ đô Hà Nội”.

Mỗi đêm đi bán hàng được trả khỏang 20 – 25.000 đồng, Thu Huyền đến từ CĐ Kinh tế CN I thổ lộ: Với em tiền không phải là tất cả, đi bán hàng em sẽ tự tích lũy được kinh nghiệm, tự gây dựng các mối hàng của mình và rất có thể trong một thời gian không xa em sẽ tự mở một quầy hàng riêng cho mình.

Trải nghiệm

Với không ít SV, chợ đêm là chốn thử nghiệm những kiến thức đã được học trong trường hay chí ít là trải nghiệm vốn sống ít ỏi tích lũy được. Họ đến đây không chỉ để mưu sinh mà còn để học hỏi kinh nghiệm va vấp trên thương trường. Gặp họ, được trò chuyện với họ, tôi hiểu ở họ đang bùng cháy khát vọng làm giàu. Bình – SV vừa tốt nghiệp CĐ Kinh tế – được gia đình ưu ái giao cho chút lưng vốn nho nhỏ bán dây lưng, ví da… với mong muốn là cậu có thể thực hành kiến thức học được ở trường vào thương trường.

Theo Bình: Vốn không phải là vấn đề lo ngại vì cậu có thể quay vòng vốn nhanh bởi tiền hàng mỗi tháng thu được cũng ở mức 1-2 triệu đồng, cộng với tiền chi phí cho địa điểm, vé chợ… mất khoảng 500-600 ngàn đồng/tháng. Nói chung, công việc cũng nhẹ nhàng, không có gì phải tính toán phức tạp nên Bình chỉ coi đó là va chạm thực tế chút ít chứ nói thực hành những gì đã học được như bố mẹ thì to tát quá.

Khác với Bình, Nguyễn Văn Quyết – quê ở Hà Nam hiện đang ôn thi vào Trường ĐH Xây dựng (hệ tại chức) – phải thuyết phục “gãy lưỡi” bố mẹ cậu mới cấp cho số vốn hơn 4 triệu đồng để mở một sạp hàng bán quần áo ở chợ đêm. Ngày đi ôn thi, tối trực chiến ở chợ từ 6h30 đến 11h, một mình cậu phải lo xoay xở từ khâu chọn mẫu cất hàng, bán hàng, cân đối lỗ lãi…

Mới bước vào kinh doanh nên chưa dám chắc điều gì nhưng với Quyết đây là cơ hội để khẳng định bản thân, trải nghiệm những thực tế mà cậu đã va vấp trong cuộc sống và hơn hết là muốn kiếm một chút vốn đủ lo cho mình trong 4 năm ăn học đại học ở thủ đô.

Nguyễn Tiến Hải, khoa Động lực học, ĐH Công nghiệp HN lại có một kiểu kinh doanh “độc chiêu”: Tung ra… thị trường những chiếc xe đạp, xích lô mini, nhỏ xíu bằng sắt được dùng làm quà tặng lưu niệm, vừa ít cồng kềnh, lại không giống ai.

Hải bật mí: “Chủ yếu là người đang yêu mua, món quà này rất ý nghĩa. Nó gắn liền với bài hát mà SV ai cũng thích – Nhớ khi xưa anh chở em trên chiếc xe đạp cũ…”.

Đôi bạn Hà và Phương, khoa Kế toán, ĐH Thương mại với gian hàng tạp phẩm: phấn son, mũ, dây đeo chìa khóa, ảnh. Trung bình mỗi tối Hà, Phương cũng kiếm được năm chục nghìn đồng.

Hà tâm sự nửa buổi đi học, nửa buổi học bài ở nhà, đêm về tranh thủ học thêm. “Mới đầu, gặp bạn bè đến xem hàng hai đứa còn ngại chín, giờ thì quen rồi. Là SV bán hàng cho “dân mình” nên ít nhiều cũng nắm được sở thích khách hàng” – cả hai cười.

Hàng cực đẹp, giá cực rẻ

Chợ đêm là nơi hội tụ của mọi mặt hàng từ quần áo, giày dép, túi xách, khung ảnh, dây thắt lưng, mỹ phẩm… Điểm đặc biệt ở những mặt hàng này là hàng cực đẹp nhưng giá lại cực rẻ và hoàn toàn không có cảnh eo xèo mặc cả.

Mặt hàng ở đây cực kỳ phong phú nhưng có lẽ các gian hàng quần áo chiếm diện tích và số lượng nhiều hơn cả. Quần áo ở đây giá cực rẻ. Chỉ với 15 – 50.000 đồng là bạn đã có thể sở hữu một chiếc quần hay áo đẹp như ý.

Các mặt hàng giày dép cũng chiếm được sự quan tâm của các bạn nữ. Giá giày dép cũng chỉ giao động từ 10 – 50.000 đồng là cùng. Ngoài ra các dịch vụ gói quà lưu niệm, dán điện thoại di động cũng rất hút khách.

10 giờ đêm, các chủ cửa hàng đã rậm rịch dọn hàng. Sinh viên cũng lũ lượt ra về nhưng và tối mai họ lại đến chợ để mua những thứ mình cần, ngắm những thứ mình thích và giao lưu với các bạn… sinh viên. Đây quả là một nét văn hóa đẹp của sinh viên đất Hà Thành.

Không chỉ là những gánh hàng đêm mưu sinh của người trẻ mà không khí chợ đêm còn cho thấy nhịp sống SV. 19 giờ bắt đầu họp chợ, SV nườm nượp mua hàng. Mỗi tối có tới vài trăm, nhất là những hôm cuối tuần lên đến nghìn người trẻ đến chợ.

Chỉ hai ba chục ngàn đồng là có chiếc mũ khá “lí tưởng”, đủ các loại màu mè, kiểu dáng hợp với phong cách giới trẻ. 10 nghìn một đôi dép xăng-đan, 3 nghìn khâu lại tha hồ chắc chắn; 10 nghìn/3 đôi tất; 15 nghìn/thắt lưng…

Từ ngày Chợ đêm sinh viên mở ra, phần nhiều SV đã quên “chợ ngoài” mà dành đến tối đi “chợ nhà” như SV Sư phạm Ngoại ngữ, Sư phạm HN, Thương mại, Cao đẳng Du lịch, Mẫu giáo T.Ư… đơn giản vì lí do giá phải chăng, không phải mặc cả, không sợ bóp chẹt lại thấy gần gũi.

Hàng ở đây không cần xuất xứ rõ ràng, chất lượng không cao, chỉ cần mẫu mã bắt mắt, giá thì “siêu rẻ”. Có gian hàng treo biển “mua 1 quần bò tặng 1 quần bò”, lúc nào cũng đông nghẹt người. Một khách hàng tên Hương cho hay, thời buổi giá cả tăng cao mà mua được món hàng giá rẻ, mẫu mã bắt mắt, chất lượng cũng vừa phải là “hết ý” lắm rồi.

MQuiz.

Gian hàng bán đồ trang sức như vòng cổ, nhẫn, lắc tay… mỹ ký thường rất đông khách chen chúc, lựa đi chọn lại hàng chục lần. Chủ hàng bắc ghế đứng trên cao, khách hỏi hàng nào đáp giá đấy. Không khí mua bán rất nhộn nhịp.

Khách hàng nam có thể tìm thấy ở chợ này quần short, áo phông, giầy dép, xăng đan, thắt lưng, vỏ điện thoại, tấm dán xe máy… giá đều rẻ hơn nhiều so với ngoài thị trường. Nhưng nói về chất lượng thì chỉ có người đã mua mới hiểu.

Bên ngoài cổng chợ là khu hàng đậm chất sinh viên: Trà sữa trân châu, cóc dầm, sấu dấm… Đồ uống chế biến thủ công, bày lộ thiên không che đậy, nhưng chủ hàng thì đon đả, nhiệt tình mời, và cái chính là giá cũng rẻ.

Một điều dễ nhận thấy ở chợ đêm SV là tuyên ngôn: nhất văn minh, nhì bán chạy. Ồn ào, tấp nập nhưng không hề có ngôn từ chợ búa, không có tiếng cãi cọ, lớn tiếng, không có xô đẩy, tranh giành khách, chửi bới.

Khách hàng – SV tụm năm tụm ba ngồi xem hàng chán chê, khi đứng lên không mua một món hàng nào nhưng cả người bán và người mua đều vui vẻ, thân thiện – điều mà chúng ta rất hiếm thấy ở các khu chợ ngoài.

Sự hấp dẫn của Chợ đêm SV khiến nhiều SV coi đây là điểm vui chơi, giải tỏa căng thẳng. Có những nhóm SV đi dạo phố biết chẳng mua sắm gì cũng ghé vào xem chợ, cười nói rôm rả.

(Một Trăm Độ biên tập và tổng hợp từ ThanhNien, VietnamNet, Tienphong Online, STVN, Lao Dong và Vnexpress)

Mottramdo.com - Blog nong trong ngay

Loạt bài về chủ đề bão giá trên mottramdo.com

81/images/c.gif” cannot be displayed, because it contains errors.Bạn muốn đặt vào blog của mình
Nút Tỏa Nhiệt http://www.mottramdo.com:81/images/new.gifTạo Mục Lục http://www.mottramdo.com:81/images/new.gif như trên?

Xem cách làm tại đây nhé! Chúc cuối tuần vui vẻ!

 

Sài Gòn của những ngày xưa Tháng Tư 17, 2008

Filed under: Xã hội — mottramdo @ 5:29 chiều
Tags: , , , , ,
30/4 sắp tới rồi, Một Trăm Độ mời các bạn cùng xem lại
một vài hình ảnh của Sài Gòn xưa nhé

Chợ Bến Thành

Quang cảnh phố xá những năm 70

Những con phố Sài Gòn năm 1967

Ngã tư Lê Lợi – Nguyễn Huệ

Tòa Đô Chánh giờ là Ủy ban nhân dân TPHCM

Dinh Độc Lập

Sông Sài Gòn năm 1971

Thời trang Sài Gòn những năm 60-70

Trường Lê Hồng Phong trước đây (Petrus Ky College)

Lasan Taberd School (nay là trường Trần Đại Nghĩa)

Và những bức ảnh xưa hơn nữa…

Thảo cầm viên 100 năm trước

và phố xá, chùa chiền quanh khu chợ Lớn gần 100 năm trước

Bức này có lẽ không cũ bằng

Nhà hát của người Hoa gần khu Chợ Lớn

Chợ cá

Ga tàu lửa năm 1906

Tòa Bưu chính

Rạp Rex hồi xưa nhỏ hơn giờ nhìu

Bến Sài Gòn một ngày tấp nập

(Một Trăm Độ tổng hợp từ skyscrapercity.com)

Mottramdo.com - Blog nong trong ngay

  • Ý kiến blogger
  • Hãy cho cả thế giới biết!
  • Tiện ích kết nối Một Trăm Độ!
    Hỗ trợ bởi mottramdo.com


  •  

    Cuộc sống mùa dịch tả Tháng Tư 14, 2008

    Filed under: Xã hội — mottramdo @ 9:52 sáng
    Tags: , , , ,

    Hiện đã có hơn 1.300 ca tiêu chảy cấp ở cả ba miền, trong đó 136 trường hợp dương tính với tả, chủ yếu là lao động phổ thông. Nguồn gốc bệnh ở các tỉnh hầu hết vẫn là từ Hà Nội. Bộ Y tế dự đoán trong thời gian tới, dịch có thể sẽ tiếp tục lan rộng nhưng các ca bệnh chỉ xuất hiện rải rác chứ không bùng phát thành dịch lớn. Tuy nhiên, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho rằng không nên chủ quan.


    [CLIP]Dọn ổ dịch tả hồ Linh Quang


    Biện pháp quan trọng nhất được Bộ Y tế xác định là cắt đứt dây chuyền lây bệnh từ thực phẩm. Những cơ sở nào không đạt sẽ bị đình chỉ hoạt động và thông báo cho người dân biết để tẩy chay. Không chỉ thực phẩm, các mặt hàng nước đá, nước uống khác cũng được lưu tâm kiểm tra. Ngoài ra, các hàng quán cũng phải ký cam kết không phục vụ những món ăn nguy cơ cao (như rau sống, nem chua, tiết canh) trong thời gian có dịch…

    Tuy nhiên, vì hiểu lầm, nhiều người dân vẫn không sợ tiêu chảy cấp nguy hiểm.


    Bà Loan, một nhân viên thuế vụ về hưu, vẫn xem TV hằng ngày và biết dịch đang xảy ra, đọc vanh vách các khuyến cáo của Bộ Y tế về cách ngăn ngừa, nhưng không làm theo.

    Tối 10/4, trên mâm nhà bà vẫn có rau sống và một đĩa nem chua cho chồng nhắm rượu. “Không sao đâu, có tả thì rượu nó cũng diệt hết ấy mà. Rau sống thì đã rửa sạch và sục khí ozon rồi, con gì cũng chết hết” – ông Thanh chồng bà cười.

    Anh Kiên, 27 tuổi, một nhân viên ngân hàng ở Hà Nội, cho biết không dám ăn rau sống ở ngoài nữa, nhưng các món khoái khẩu như lòng lợn, nem chua hay thịt chó thì không bỏ được.

    Nhiều người khác giải thích việc vẫn vô tư ăn các món tái hoặc nguội ở hàng quán là do thói quen khó bỏ, hoặc khuất mắt trông coi nên vẫn tặc lưỡi…

    Một số người khác, trong đó có anh Dũng (33 tuổi, Thanh Xuân, Hà Nội), thì cho rằng ngay cả bệnh tả cũng không quá đáng sợ: “Bây giờ hiện đại rồi, bị tả mà chữa sớm thì cũng không chết được. Nhà nước lại miễn phí điều trị, lo gì!”- Dũng nói.

    Kiểm tra hàng loạt cửa hàng ăn uống ở quận Hoàn Kiếm: Tại phố Bảo Linh (phường Phúc Tân), nhiều quán bún ốc, giò chả, cơm bình dân không đảm bảo an toàn như không có tủ kính đựng thức ăn, thực phẩm sống và chín để chung với nhau, bàn ăn nằm ngay cạnh rãnh thoát nước hôi thối, khu chế biến bẩn thỉu…

    Tại cửa hàng lòng heo ở 20 Hai Bà Trưng, đoàn kiểm tra phát hiện có bán tiết canh, dù món ăn này đã bị cấm bán ở Hà Nội từ khi có dịch cúm H5N1. Cùng với một cửa hàng cơm bình dân khác ở quận Hoàn Kiếm, quán này bị đóng cửa cho đến khi khắc phục được các thiếu sót trên.

    Theo một khảo sát nhỏ của thành viên diễn đàn X-Cafe, sinh viên và người lao động ngoại tỉnh sẽ là 2 đối tượng tiềm ẩn nguy cơ mắc dịch tiêu chẩy cao nhất. Thậm chí người lao động ngoại tỉnh còn có khả năng thấp hơn bởi họ hầu hết không ăn hàng và tự túc nấu ăn. Hầu hết sinh viên ăn ít nhất một bữa ở quán cơm. Người hoàn toàn không ăn chỉ có SV là dân Hà Nội hoặc quá nghèo phải tự nấu hoàn toàn để tích kiệm. Tỉ lệ này không thể quá 20%, các quán bánh mỳ, bánh bao… ăn giữa giờ học cũng có chất lượng vệ sinh khủng khiếp.

    “Suất ăn cơm bụi hiện nay từ 6 nghìn – 15 nghìn. Vệ sinh không được quan tâm một chút nào, mắt em chứng kiến một bác tay bốc thịt chín sau đó đưa xuống gãi lòng bàn chân. Người cung cấp thực phẩm không hề có ý thức về vệ sinh an toàn thực phẩm. Sộc vào trong chỗ nấu ăn, cái toilet nhà em còn vệ sinh hơn. Có một nhận xét là trừ chủ quán thì hầu hết những người phục vụ đều xuất thân từ nông thôn (đương nhiên không có ý thức vệ sinh).”

    “Sinh viên nhậu vô số kể, đi qua Kim Liên thấy món chân gà nướng vẫn đầy chặt người, 100% chân gà có nguồn gốc Trung Quốc, 100% không qua kiểm dịch. Ghé qua các quán nhậu bình dân, 1 chậu nước rửa được khoảng 50kg rau.”

    Ông Lê Anh Tuấn, Giám đốc Sở Y tế, cho biết tại Hà Nội có 16.000 cơ sở thức ăn đường phố, nhưng chỉ mới 40% trong số đó đã được cấp giấy chứng nhận an toàn vệ sinh thực phẩm. Trong thời gian tới, thành phố sẽ đẩy mạnh việc kiểm tra, những cửa hàng đạt các tiêu chí sẽ được cấp phép, nếu không sẽ bị đình chỉ hoạt động ngay.

    Tính đến nay, Hà Nội đã có hơn 800 trường hợp tiêu chảy cấp, xuất hiện ở tất cả các quận huyện, trong đó 44 người dương tính với tả. Trong những ngày gần đây, số người vào viện vì bệnh này đã có xu hướng giảm. Tuy nhiên, dịch lại đang lan rộng ra nhiều địa phương khác, hiện đã có mặt ở 18 tỉnh.

    Mặc dù đưa ra nhiều biện pháp, Bộ Y tế cho rằng dịch tiêu chảy cấp nguy hiểm sẽ vẫn tiếp tục xuất hiện rải rác ở các nơi, vì khuẩn tả từ phân vẫn thường xuyên được phát tán khắp mọi miền. Trong số 1.000 toa tàu hỏa của Việt Nam, chỉ 100 có toilet tự hoại, còn lại xả thẳng xuống đường. Mỗi ngày, có đến 15 đoàn tàu chở hàng chục nghìn hành khách đi qua 22 tỉnh, do đó việc mầm bệnh lan truyền theo đường sắt là gần như không tránh được.

    Không chỉ phát tán từ các toilet trên tàu, mầm bệnh tả trong phân còn tung hoành ở nhiều vùng quê do người dân không có nhà vệ sinh. Một lãnh đạo Sở Y tế Hà Tây than thở: “Hệ thống nhà tiêu tự hoại đã được xây dựng rất tốt và đầy đủ từ thời… kháng chiến chống Mỹ, không hiểu sao cứ dần mai một đi, hiện 1/3 số hộ không có nhà vệ sinh hoặc có mà không đảm bảo”.

    Theo kết quả điều tra về “Thực trạng Vệ sinh Môi trường và Vệ sinh Cá nhân ở Nông thôn VN”, do Bộ Y tế Việt Nam phối hợp với Quỹ Nhi Đồng Liên Hiệp Quốc (UNICEF) thực hiện, gần 50 triệu người trong nước không sử dụng nhà vệ sinh đúng tiêu chuẩn, tạo điều kiện cho vi khuẩn, virút, ký sinh trùng nhiễm được vào thức ăn, thức uống. Thêm vào đó, thói quen ít khi rửa tay góp phần làm gia tăng các bệnh đường tiêu hóa, mà đáng ngại nhất là bệnh dịch tả.

    Ngay giữa lòng thủ đô, trường chuẩn quốc gia cũng mất vệ sinh. Khoảng 3.500 học sinh tiểu học Kim Liên, trường điểm của Hà Nội, đang phải dùng chung 3 nhà vệ sinh. Khu nhà vệ sinh nằm ngay sát cổng trường được xây cách đây gần 10 năm giờ khá tồi tàn. Hệ thống ống nước nhỏ giọt không hoạt động, vòi nước gẫy núm xoáy, cửa nhà vệ sinh vỡ toang, nắp bể chứa nước mở toang… Còn phía sau nhà vệ sinh này, nước tiểu và chất thải học sinh lênh láng.

    Giải quyết dịch bệnh đòi hỏi thay đổi từ thói quen ăn uống, sản xuất đến vệ sinh môi trường cũng như nâng cao ý thức của người dân và điều kiện cơ sở vật chất của những nơi công cộng như trường học, bệnh viện, chợ búa, ga tàu xe… nơi mầm bệnh dễ phát triển và lây lan nhất.

    (Một Trăm Độ tổng hợp từ vnexpress, dantri và timnhanh.com)

    Mottramdo.com - Blog nong trong ngay

  • Ý kiến blogger
  • Hãy cho cả thế giới biết!
  • Tiện ích kết nối Một Trăm Độ!
    Hỗ trợ bởi mottramdo.com
  •  

    Các bài viết tiêu điểm trên mottramdo.com ngày 14/4/2008 Tháng Tư 14, 2008

    Filed under: Trên Tiêu Điểm mottramdo.com — mottramdo @ 9:50 sáng
    Tags: , , , ,


    Mottramdo.com - Blog nong trong ngay

    Em là con gái Mường

    Dân tộc Mường là một trong 54 dân tộc anh em của Việt nam… Nem cũng là một người con gái Mường, yêu dân tộc mình, yêu đất nước mình và cũng nói tiếng Mường… Cha mẹ Nem cũng là người Mường… Vì thế Nem hiểu những gì mà người Mường có….. tiếp

    Hoa quả dầm Tô Tịch

    Hoa quả dầm Tô Tịch Cắt với phố Hàng Gai – tuyến phố được xem là đắt đỏ nhất Hà Nội – Tô Tịch từ lâu đã được biết đến với tư cách là chốn “ăn” (kô phải “ăn chơi”) của giới trẻ. Tô Tịch, cái tên mà Tây đọc méo cả mồm chỉ là một tuyến phố nhỏ. Hoa quả dầm ở đây bán…… tiếp

    Nhóc là tất cả đối với anh

    Nhóc bé bỏng… Nhóc à, vậy là chẳng còn lâu nữa chúng ta chắc sẽ lại phải xa nhau. Chỉ khi tiếng ve gọi hè cũng là lúc anh lều chõng đi thi, anh đã mong ngày này lâu lắm rồi. Nhưng hình như ngày đó càng đến thì anh lại càng lo, chỉ mong sao nhóc ở bên anh vì nhóc là nguồn động lực rất lớn của anh mà…… tiếp

    Những cái chết vì…ngu

    Tôi đi lừa đảa lấy tiền, ăn chơi trác táng mà chết cũng đáng, nhưng nó do tôi mà bị, tôi muốn nhìn mặt nó, xin nó tha thứ, có gặp nhau ở dưới âm phủ chả biết có nói được gì với nhau nữa… tiếp

    Cuộc tháo chạy kinh hoàng!

    Kỷ niệm 33 năm ngày thống nhất. KIENMA xin giới thiệu với các bạn cuốn “Cuộc tháo chạy tán loạn”… tiếp

    Khoác long bào vẫn dáng bần nông

    Ừ, bây giờ thì mọi thứ đã khác lắm rồi, ta cũng khác rồi. Đi thôi. Cuộc đời là những chuyến đi, biết đâu lắng lại những khi chia đường…Mà chia cho ai? Ai nỡ nhận? Kệ!… tiếp

    Thanh Minh tảo mộ

    Bà là người phải chịu đau buồn nhất kể từ khi ông mất. Con cái lớn đi hết, ông bà sống với nhau ở cái cơ ngơi mà ông đã dành dụm cả đời để xây dựng nên. Nhà ngói cây mít, sân gạch, giếng nước trong vắt mát lạnh, mảnh vườn quanh năm có rau xanh và đầy hoa trái. Hoa bưởi, hoa cau nở theo mùa thơm ngát. Hai ông bà sống với nhau đầm ấm trong cảnh điền viên như thế.…… tiếp

    Ý nghĩa ngày giỗ Tổ

    Dù ai đi ngược về xuôi Nhớ ngày giỗ Tổ mồng mười tháng ba… tiếp

    Tầng lớp ‘không thể đụng tới’ ở Thái Lan

    Jonathan Head BBC News, Bangkok Những tòa nhà cao tầng là bằng chứng cho thấy sự phát triển kinh tế của Thái Lan Đôi khi một sự việc đơn lẻ có thể soi thấu linh hồn của một xã hội. Có một sự việc như thế ở Thái Lan hồi năm ngoái, vốn mới được đưa ra tòa [...]… tiếp

    Bản đồ tư duy

    Bài viết giới thiệu sơ lược về Bản Đồ Tư Duy (Mind Map)- một phương pháp sáng tạo và cách lập bản đồ tư duy trên máy tính thông qua phần mềm hoặc Web… tiếp

    Học tiếng Anh online với Google

    Nhắc tới Google chắc hẳn bạn cũng biết nó là gì rồi.Đối với tôi Google là người bạn không thể thiếu của tôi mỗi khi tôi online .Tôi yêu Google .Bài viết dưới đây tôi xin được giới thiệu với các bạn về một khả năng cũng cực kì là thú vị của Google được tham khảo từ từ Trung tâm ngôn ngữ thuộc Đại học Stanford viết về cách sử dụng Google để “nâng cao khả năng viết tiếng Anh”… tiếp

    Những linh hồn xấu số

    CHÚ Ý : NGƯỜi YẾu TIm, PHụ Nữ MANg THAi Và NGƯỜi GIà Ko NÊn XEm Không phải ai sinh con đẻ cái cũng được thuận lợi vuông tròn. Vẫn còn đó những vong linh xấu số vừa bước ra khỏi cuộc đời đã quay lại cõi vĩnh hằng. Còn trách gì nữa khi vẫn cứ mãi ca “tin buồn từ ngày…… tiếp

    Thế nào là một bản dịch hay?

    Ý nghĩa của việc dịch lại một bản dịch?Bài này trên báo Tuổi Trẻ bàn về hai bản dịch của tác phẩm “Những ngọn nến cháy tàn” của Márai Sándor (Hungary), hiện đang gây ra tranh luận về việc có phải là dịch giả Nguyễn Hồng Nhung đạo dịch của dịch giả Giáp Văn Chung hay không?. Không tìm cách trả lời câu hỏi đó, tác giả Song Anh so sánh hai bản dịch và cho rằng bản dịch của Giáp Văn Chung thuần Việt hơn: “Tuy vẫn còn có đôi hạt…… tiếp

    Đăng cách đây 1 ngày trong chuyên mục Viết

     

    Người với người sống để yêu nhau Tháng Tư 13, 2008

    Filed under: Trên Tiêu Điểm mottramdo.com — mottramdo @ 2:57 chiều
    Tags: , , , , , ,

    Xin giới thiệu bài viết này của blogger TY ₪ Alex đăng tại mottramdo.com:
    http://www.mottramdo.com/blog/viewblog/24405

    Yêu và kiếm tìm tình yêu. Say sưa với những trò vui của Thế Gian, say sưa với cả những nỗi buồn, rồi khi sực tỉnh tôi thấy mình một mình, giữa đêm thâu. Buồn có, chán có, cô quạnh có, rồi mím môi, rồi lắc đầu, rồi thở khẽ, xong cười. Cuộc đời lạ lùng…

    Ước gì người với người sống để yêu nhau

    Tôi nhận ra rằng…
    Con người, hình như giỏi che đậy và ẩn nấp! Họ che đậy bản chất thật, những gì xấu xa, và rồi thì họ ẩn nấp chính họ để mà loay hoay lục lọi và dằn vặt tự hỏi về mình.
    Họ, tự xem là thông minh, sáng tạo ra quần áo, nhưng chẳng che đậy được những ý niệm đen tối lẩn quất trong đầu.
    Họ, tự xem là văn minh, khi không ngừng xây lên những tòa nhà kiên cố, những bức tường, nhưng không nghĩ là đáng ra chẳng nên có bức tường nào cả, chỉ nên có thêm những cây cầu, để chúng ta gần nhau hơn
    Họ, tự xem là hiện đại, khi sáng tạo ra trăm ngàn cách để sưởi ấm trong mùa Đông, lò sưởi, máy sưởi và điều hòa…mà quên mất rằng, ở bên nhau thôi, mới là cách sưởi ấm tốt nhất.


    Ôi, con người!

    Tôi nhận ra rằng…
    Công bằng, thứ mà Tạo hóa dường như không hề muốn ban cho Con người, ngay từ khi một cá thể được sinh ra, nhưng họ cứ cố moi nó ra từ một ngóc ngách nào đó. Những sự Công bằng vô nghĩa. Tôi không phủ định tính Công bằng, và khát vọng vươn tới một Thế Giới Đại đồng, nhưng con người chỉ công bằng trong Nỗi đau thôi. Khi Đau chúng ta giống nhau cả, một Thế Giới quá nhiều nỗi đau.

    Tôi nhận ra rằng…
    Tình yêu, thứ mà hình như khó hiểu và đẹp. Có người bảo Tình yêu thế này, thế kia, người ta làm thơ, viết kịch, viết truyện, đàn hát, và vẽ về nó. Tôi cũng vậy, nhưng chả dám nghĩ ngới nhiều, chỉ dám tin Tình yêu không phải là buồn, và đau khổ. Những người buồn, đau khổ là do họ, họ khổ vì những thứ chả phải yêu, nhưng miệng thì cứ bảo nó là yêu. Thế là oan uống cho Tình yêu lắm!

    Tôi nhận ra rằng…
    Mọi sự gặp gỡ đều là mầm của ly biệt, sự khởi đầu đã mang trong nó ý nghĩa của kết thúc và cái Chết bắt nguồn từ sự Sống. Nhưng cũng chẳng nên bi quan về những sự thật hiển nhiên đó. Nó chỉ là động lức để con người ta sống hết mình, yêu hết mình, để xứng đáng với mỗi lần gặp gỡ và không nuối tiếc khi ly biệt. Và nói ra, để biết cái sự Ái biệt ly khổ(nỗi đau khi chia tay) ở đời nhiều lắm bạn ạ, ấy vậy nên cứ nên buồn, nhưng buồn chút thôi, chút thôi, để dành nỗi buồn, và thời gian cho những khởi đầu mới, và cho những thứ đang diễn ra. Chút thôi nhé, và cười đi, cho những cuộc gặp đã qua, cho những người chưa xa, sẽ xa, chưa tới và sắp tới!

    Tôi nhận ra rằng…
    Mình vô tâm quá. Có bao giờ tôi bắt được cái thời khắc giao mùa mà Thu chuyển sang Đông, để rồi bàng hoàng và tiếc nuỗi nhận ra chưa chào Thu, mà Đông đã đến lâu rồi.
    Hình như giữa cuộc đời này, tôi nghĩ cho mình nhiều quá, rồi đê mê theo đuổi những cảm xúc của mình, rồi có bao giờ quan tâm đến cảm xúc của người khác đâu. Ấy vậy mà, rồi tôi kêu gào cô đơn…
    Có những lúc tôi nghĩ: sống với chính mình thôi, người khác không quan trọng. Nhưng, hiễn nhiên là tôi không phải Robinson, và nếu là Robinson tôi sẽ phải khát khao dù chỉ một người để tôi quan tâm.
    Nên dù tham lam cũng được, tôi muốn mình có thể quan tâm, đến tất cả mọi người!

    Tôi nhận ra rằng…
    Nói thì dễ dàng nhưng khi làm thì khó lắm, nhất là những việc tốt, mang lại niềm vui cho người khác, khó vô cùng. Đôi lúc tôi đã phải ngượng với chính mình khi không thể hoàn thành được những gì mình đã nói ra, dù cố gắng hết sức. Vì thế nên người ta bảo “nói ít làm nhiều”, “nói trước bước không qua”, nhưng kệ…Tôi thì vẫn cứ nói nhiều, vì bản thân lời nói với một thiện ý tốt đã đem lại được niềm vui dù là nhỏ nhoi cho người khác, và cố làm được nhiều…

    Người với người sống để yêu nhau!
    Tôi thương con người, thương vô cùng, vì anh ta không biết được điều đó. Anh ta sinh ra không cồng bằng như những đứa trẻ khác. Lớn lên anh ta đấu tranh cho sự công bằng, cứ như một lý tưởng. Anh ta chạy theo tiền, và sắc đẹp, chạy theo danh vọng và địa vị…theo những trò hoan lạc của thế gian, chạy theo cả nỗi buồn và khổ đau. Không sai! Người ta vẫn kính trọng anh, vẫn nhìn anh thán phúc và thèm khát. Ấy vậy mà, cô đơn là anh!

    Ước gì người với người sống để yêu nhau!

     

    Chết vì Blog – Khi nào bạn nên dừng Viết Blog Tháng Tư 13, 2008

    Filed under: Trên Tiêu Điểm mottramdo.com — mottramdo @ 2:52 chiều
    Tags: , , , ,

    Xin giới thiệu bài viết này của blogger Viettut đăng tại mottramdo.com:
    http://www.mottramdo.com/blog/viewblog/24413

    Sống với blog, chết cũng vì… blog!

    Chết vì Viết Blog?

    Hai bài viết trên báo tuổi trẻ và Vietnamnet đề cập đến vấn đề khá nhức nhối, ma lực của đồng tiền đã làm cho Blog bị biến chất, không còn nguyên ý nghĩa ban đầu của nó. Blog đã trở thành một nghề, một nghề hái ra tiền, một nghề kiểu “Vắt sữa bò” thời số hóa như báo chí đã nhận định. Nhiều Blogger lao vào viết Blog như điên, đến cả kiệt sức, thậm chí bất chấp cả sức khỏe và mạng sống. Các Blogger chuyên nghiệp thậm chí đã từ bỏ công việc trước đây của họ để dành toàn bộ thời gian của mình để viết Blog. Càng viết nhiều, càng kiếm được nhiều tiền.

    Đó là thế giới bên ngoài, còn ở VN, Đa số viết Blog chủ yếu chỉ để giải trí hoặc chia sẻ, không ai được trả tiền để viết nên Blogger không chịu áp lực về tiền bạc. Nhưng bù lại một vài trong số họ (những người “cuồng” Blog) lại chịu những áp lực vô hình khác – “Danh”, Áp lực phải cho ra đời một bài viết thật hay, thật hot để câu khách và hút người đọc, nếu đã thành công thì phải duy trì thành công và đạt đến cột mốc mới … Một vòng tuần hoàn vô hạn … đến khi không còn đủ sức để viết tiếp nữa mới thôi. (Không biết các Blogger Việt đình đám có mắc bệnh này không nhỉ? luôn chịu áp lực “phải viết, phải viết và luôn luôn viết”).

    Cuộc sống còn nhiều việc ý nghĩa khác đang chờ đợi chúng ta khám phá và học hỏi, nhưng Blog đã và đang cướp đi thời gian của nhiều người. Khi làm bất cứ việc gì liên tục đều nên có những điểm ngắt quãng hợp lý, hãy dành hẳn một khoảng thời gian ngưng Viết Blog đủ dài để nghỉ ngơi cũng như lấy lại cảm hứng. Những dấu hiệu sau để nhận biết khi nào thì bạn nên tạm dừng công việc viết Blog:

    1. Dừng Viết Blog khi bạn không xác định được mục đích xây dựng Blog: Không nên tiếp tục viết Blog chỉ vì bạn chẳng nghĩ ra thứ gì khác để làm hay chỉ vì bạn thấy mọi người đều viết blog. Điều này thật sự vô ích và lãng phí thời gian.

    2. Bạn không cần phải “Blog” nếu bạn không muốn. Blog bạn là của bạn chứ không phải của ai khác, bạn không phải viết chỉ để đáp ứng sự kỳ vọng của người đọc, đừng nên tạo ra áp lực quá lớn lên bản thân. (Khá nhiều người tự đặt ra mục tiêu nặng nề cho bản thân, phải viết một bài mỗi ngày, phải cập nhật nhanh các tin nóng hổi, phải luôn là người đưa tin trước, phải …, phải …, phải…). Lỗi mà nhiều người mắc phải là thường làm mất nhiều thời gian để viết bài vì sợ rằng những bài viết tiếp theo của mình không đủ hay và hấp dẫn với người đọc và sợ họ sẽ không quay trở lại Blog nữa.

    3. Dừng Viết Blog khi bạn không còn đủ thời gian cho bản thân, cho gia đình và cho công việc. Nói không khi bạn đã quá mệt mỏi, bạn cần phải thư giãn, cơ thể bạn bảo thế.

    4. Dừng Viết khi bạn không viết được những thứ là của bạn: một tật xấu thường hay gặp của Blogger Việt, khi không có gì để viết, họ đánh cắp toàn bộ bài viết của người khác (một cách “có” xin phép như một tên trộm vào nhà bấm chuông nhưng không đợi chủ nhà mở cửa) thay vì giới thiệu bài viết đó.

    5. Dừng Viết Blog khi bạn không nhận được những đền đáp cho tâm huyết mà bạn đã bỏ ra. Có thể đó là tiền bạc, cũng có thể chỉ cần vài comment chia sẻ, động viên về mặt tinh thần, hay những câu cảm ơn vì những thông tin hữu ích mà bạn đã phổ biến… Nhưng nếu không có chúng, sớm muộn bạn cũng cảm thấy công sức mình bỏ ra thật lãng phí vì không có ai đồng cảm hay hưởng ứng.

    6. Đừng Viết nếu bạn không chứng minh được việc mình nói đến là đúng đắn. Dẫn chứng về vụ Đan Lê, giờ mọi người cũng đã rõ tính thực hư của vụ việc này rồi nhỉ? Hàng loạt Blog đã đưa tin về chủ đề đó, chỉ vì nó nóng bỏng tay vào thời điểm đó, dân tình vì hiếu kì và tò mò đã lùng sục tất cả những gì liên quan đến Đan Lê. Đưa tin về đề tài này bảo đảm câu được nhiều khách. Nhưng có ai làm rõ sự việc trước khi đăng chúng lên Blog không? Thậm chí có một bài phân tích thật giả vụ clip sex Đan Lê rất “hoành tráng”, phân tích đủ điều từ tóc, tai, miệng… đến cả cái nhẫn (dù không nhìn được rõ ràng), hình minh họa đủ cả… làm người đọc có cảm giác tác giả bài viết đang cố khẳng định đó là sự thật. Cuối cùng, sau khi vụ này chìm xuồng thì tác giả bài viết đã phải xóa bài viết đó ra khỏi Blog vì những thông tin sai lệch mà nó đưa ra.

    Blog đã và đang trở thành một nguồn tin phong phú nhưng không phải tất cả các Blog đều là nguồn tin đáng tin cậy. Hãy kiểm tra kĩ để chắc rằng thứ bạn khẳng định là đúng trên Blog của mình thực sự đúng đắn. Đừng làm lan truyền những tin đồn sai sự thật, nếu bạn không thể xác nhận thì hãy nói cho người đọc biết là chính bạn cũng đang nghi ngờ.

    7. Không còn cảm hứng để Viết Blog, hãy ngừng viết và tìm những việc khác để làm.

    Blogging, bởi vì tôi có hứng! Thoải mái Viết Blog để Viết Blog thoải mái.

     

    Lời chào từ mottramdo.com Tháng Tư 10, 2008

    Filed under: Uncategorized — mottramdo @ 5:22 chiều
    Tags: , , , , , , , , , , , ,

    chào tất cả các bạn,

    Xin giới thiệu với các bạn trang web www.mottramdo.com – trang web tổng hợp, xếp hạng, đánh giá và quảng bá của cộng đồng blogger Việt Nam. Nơi sự bình chọn và quyền tác giả được tôn vinh, Một Trăm Độ được xây dựng theo mô hình liên kết các cộng đồng blogger. Cho dù blog của bạn ở Yahoo!360, WordPress, Blogger hay Yobanbe, Ngoisaoblog,v.v…Một Trăm Độ sẽ giúp bạn kết nối với bạn bè ở khắp nơi ngay chính trên trang chủ của tác giả.

    Đọc blog, bình chọn cho những bài viết hay và chia sẻ thông tin trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết trên Mottramdo.com! Với bất kỳ chủ đề nào, bạn cũng sẽ tìm thấy những trang viết thú vị, những bài tổng hợp độc đáo, những hình ảnh cập nhật và đa chiều.

    Bạn có thể thỏa sức khám phá không những“bài viết nóng trong ngày”mà còn “trong tuần”, “trong tháng” và nhiều nhiều nữa tại các chuyên mục Đọc, Viết, Nghe, Xem, Cạp cạp, v.v…

    Những tiện ích tuyệt vời như Nút tỏa nhiệt, Tạo mục lục, Feed Blog nóng trong ngày sẽ giúp mỗi blogger tỏa sáng!

    Mottramdo.com – Bạn có biết?

    Thanks Edit/Delete Message

     

    Hãy cho cả thế giới biết! Tháng Tư 9, 2008

    Bạn đã có 1, 2, 3…, và rất nhiều bài nữa đã đăng trên Một Trăm Độ?
    Làm thế nào để “cho cả thế giới biết” nhỉ?

    Một Trăm Độ xin giới thiệu 2 tiện ích mới :
    Nút Tỏa Nhiệt
    http://www.mottramdo.com:81/images/new.gifTạo Mục Lục http://www.mottramdo.com:81/images/new.gif
    để các bạn có thể theo dõi nhiệt độ ngay trong ngôi nhà blog của mình!

    Cách làm:
    1. Đăng nhập và Click vào mục Blog ở trang chủ

    2. Ấn vào “Chi tiết” trong trang Blog của tôi
    để xem danh sách bài đã đăng


    3.

    Copy đoạn code hiện ra và paste vào blog của bạn (nhớ chọn “View HTML source” khi viết entry nhé)

    4.

    Copy đoạn code hiện ra và paste vào blog của bạn (nhớ chọn “View HTML source” khi viết entry nhé)

    Ví dụ luôn nhé, nếu Một Trăm Độ muốn đặt Nút Tỏa Nhiệt cho bài
    Nghệ thuật quảng cáo siêu đẳng!


    Mục Lục của một số bài viết gần đây

    Hỗ trợ bởi mottramdo.com

    Hãy “cho cả thế giới biết” blog của bạn
    đang nóng như thế nào nhé!

    Mottramdo.com - Blog nong trong ngay

     

     
    Follow

    Get every new post delivered to your Inbox.